Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Hồng nhan mới cập nhật đa truân (Kỳ 37).

Diệu Linh không còn cưỡng lại được nữa

Hồng nhan đa truân (Kỳ 37)

Anh vừa xem bói. Nhưng cô không biết rằng tất những tình cảm của cô với Quý trong căn phòng đó đều được được camera quay lại.

Nói như ra lệnh: - Em “lý do lý trấu” lắm. Quý ngồi cùng Toàn và mấy gã hôm trước. Từ hôm bị Quý gọi đến “giải đen”. Làm ăn. Sáng mai mời thầu.

Thôi. Quý nói: - Thôi được rồi. Em không phải ngại. Cô nhặt luôn con dao Thái Lan để trên bàn gọt hoa quả. Quên chuyện ấy đi. Linh giật mình: - Anh thua hơn 1 tỉ? - Thế đã ăn nhằm gì. Bởi lẽ Quý đã cung phụng cô thế mà lại. Cho nó ôtô. Diệu Linh bình tĩnh lạ thường và tự hỏi “Sao lại như vậy nhỉ? có nhẽ phải hỏi thêm ý kiến mấy người”. Thương hại.

Ngày bữa nay. Cô hỏi: - Anh nói cái gì mà lạ thế? Quý bật ra: - hiếm anh cũng chơi cá độ bóng đá cho vui. Quý bảo: - ô hay. Đấy là chuyện kinh dinh.

Ai dám đảm bảo là anh không cho nó liều thuốc kích dục. Vấn đề hiện giờ là phải thổi dự án này lên. Quên đi nhé. Mày định bùng đấy à? Toàn nói vớt vát: - Thôi mà đại ca. *** Hôm sau. Quý đập bàn: - Này thằng em. Linh run lập cập. Cửa mở. Diệu Linh đồng ý và tài xế đưa Quý đi. Xong việc. Diệu Linh sững người. Anh mất toi hơn một tỉ. Ai cũng nao nức. Quý nói: - Mày tin chưa? Toàn cười: - Ông anh hay thật.

Bên ngoài. Em mà hé răng nói ra thì không biết chừng chính em cũng hiểm đấy. Một gã nói: - Tưởng hoa hậu là thế nào. Mày bước ra khỏi phòng này ngay. Trong căn hộ đã bày biện rất đầy đủ.

Gã ngửa cổ nốc hết ly rượu. Quý không ngớt lời khen Linh tài xế rất thiện nghệ. Chết mang đi. Thế nhé… OK. Thang máy dừng. Thấy nét mặt lo lắng của Diệu Linh. Quý bỗng nhìn Diệu Linh bằng ánh mắt khó chịu: - Em bắt đầu học cãi anh rồi đấy à? Diệu Linh sợ hãi cúi đầu: - Dạ.

Nhưng ở công ty này thì cô biết hỏi ai hiện nay? Cô biết thời gian gần đây. Không biết nói gì nữa. Quý nói: - Ơ. Anh ta trừng mắt nhìn Diệu Linh. Chỗ nào cũng tiền… Linh nhẫn nại: - Sớm vài ngày.

Mua lấy cái sự hồi hộp. Rồi lôi cô vào phòng trong. Cô nhìn đi nhìn lại. Em biết 500 tỉ hiện có giá trị như thế nào không? Diệu Linh hỏi: - Nếu tỉnh thành đổi thay.

Quý đứng dậy bỏ về luôn. Định bắt bí thằng này đâu có được. Linh bắt đầu nghĩ về Quý bằng sự cảnh giác và nghi. Và chẳng cần chờ Linh nói gì thêm. Anh ta lấy chiếc Vertu nạm xoàn ra xem số máy gọi đến rồi cao giọng: - Tối nay mày cho anh “rải thảm B52” tuốt tuột các trận của Cúp C1. Nhưng ở chỗ này. Ta cứ chờ thêm chút nữa cho chắc ăn.

Ghét ghen. Thứ nhì gá bạc”… Anh theo lời các cụ đấy chứ. Đừng đùa với tao. Hai ả tiếp viên và gã kia hùa vào: - Anh cá độ là năm nghìn mét đất. Có tiền về. Quý chạy vào. Chưa quyết định. Bên ngoài thì họ xun xoe. *** Quý đưa Linh đến khu chung cư mà đã hứa cho cô một căn.

Tao nói cho mày nghe nhé. Nhưng em chưa dám. Và thế là Diệu Linh quyết định gọi bộ phận kinh dinh họp để chuẩn bị cho kế hoạch bán nền nhà. Nhưng việc gì cũng phải có lý của nó. Giao đất cho anh Quý đi.

Quy hoạch cụ thể thì chỉ còn chờ ngày càng. Vâng. Em phục tài đại ca rồi. Anh có chút việc nhờ? Linh chần chờ: - Khuya quá rồi.

Anh có giỏi thì kiện ra tòa đi. Rồi nói: - À. Xương cấp đặt chùm chìa khóa vào tay Quý. Đi xe này là tốt lắm rồi. Khi Diệu Linh mời mọi người đến họp. Năm ngoái. Gã đưa Linh vào một phòng của khách sạn: - Ông anh đang ở phòng bên. Anh bảo Tuấn đưa đi. Nói xong. Quý nói: - Anh đưa em đến một chỗ này. Linh phóng xe đến khách sạn thiên đàng. Dân ta đang phát sốt phát rét vì bất động sản.

Diệu Linh vẫn phân vân. Linh xua tay: - Thôi anh ạ. Linh thở dài nghĩ suy một lát rồi tặc lưỡi: “Chắc lại uống rượu vào đây mà. Đến lúc này Toàn mới biết mình dại.

Chỗ nào cũng đua nhau mọc lên văn phòng buôn bán bất động sản. Nhanh chóng bán nền để có tiền xây dựng. Quý chìa bàn tay ra. Ngày hai thôi. Gã bảo vệ nói: - Các ông ấy chơi xóc đĩa. Quý ôm lấy Diệu Linh và nói: - Anh muốn từ nay tuốt luốt những gì anh có đều thuộc về em. Hóa ra là mày lật mặt quá nhanh đấy thằng em ạ. Bà Thường dậy và hỏi với vẻ khó chịu: - Giờ này còn đi đâu thế? Linh xảo quyệt: - Công ty gọi con đến soát hồ sơ.

Hôm nay đen quá. Thôi. Mày định lật mặt với anh đấy à? Toàn cãi: - Em không tráo chác với anh. Bà Thường nhìn theo. Chị ở đây. Có người đón em. Em muốn để cho anh an toàn hơn. Cầm sẵn ở tay. Thở dài chán ngán. Đôi lúc bỏ chút tiền. Nghĩ vậy. Tao nói cho mày biết. Quý cúp máy luôn. Quý tự tay pha nước cho cô với sự coi ngó ân cần. Quý gạt đi: - kệ xác cõi trần.

Chúng em vẫn nhớ. Rồi nói: - Em muốn chờ quy hoạch của đô thị cấp ở bản đồ 1:500 rồi làm cho chắc chắn. Có đúng không? Quý cười thích chí. Tiện nghi thì nhất thế giới. Em cứ làm đi. Có người chứng. Giấy tờ đâu? Chứng cứ đâu. Thấy con gái mở cửa. Hóa ra cũng như mấy con đứng đường! *** Một sáng. Rồi sửng cồ: - Ông anh quá đáng bỏ mẹ! Làm gì mà bắt bí em như thế.

N. Nói xong. Quý trừng mắt nhìn cô: - Em có nghe anh không? Diệu Linh nhi nhí: - Dạ.

Bọn em phải đi kiếm mãi. Rồi Quý ôm choàng lấy Linh: - Em giải đen giúp anh nhé. Trong cuộc họp. Đi xe ấy cho an toàn. P. Em biết anh tốn vào đây bao nhiêu tiền rồi không? Hơn năm chục tỉ rồi đấy.

Nói xong. Em qua đây. Anh muốn em tổ chức PR ngay cho dự án này. Mày cứ yên tâm. Chẳng qua là ông anh ve vãn được nó một chút. Ai cũng nói mau chóng truyền bá khu chung cư.

Ông anh nói là cưa đổ hoa hậu. Chợt. Xương và Phụng đon đả. Gã lại vội vã mặc xống áo rồi nói: - Em về nhé. Linh vừa bước vào sảnh khách sạn thì lại có một gã chạy tới: - Em đưa chị lên.

Tổng cộng là 120 tấn. Giá nhà đất thì tăng vù vù. Ta sẽ họp báo công bố dự án. Theo em. Rồi căn hộ. Diệu Linh hỏi: - Đi đâu thế anh? Quý nói: - Cứ đi với anh. Anh thích đi đến đâu cũng được. Trên xe. Cô thấy điếm nhục quá đỗi. Thấy ai nghèo thì coi thường. Thấy ai giàu thì khó chịu. Diệu Linh không tin là Quý có thái độ gì xấu với mình.

Linh đứng ngơ ngác trong căn phòng qua và không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra. Một năm đánh bác bằng ba năm làm”. Gã lấp liếm: - Kiếm cái cho ông anh ăn… Tới rồi chị ạ. (Xem tiếp kỳ sau) N. Diệu Linh kinh ngạc hỏi: - Chị đang là kế toán trưởng mà sao lại xin nghỉ.

À không. Nếu không yêu cô tình thật thì vững chắc chẳng bao giờ chiều chuộng cô đến như vậy. Quý nói: - Căn hộ này bây giờ đã là của em. Toàn chợt nổi xung. Quý đập bàn rầm một cái.

Mà ưu tiên đối tượng nào thì em biết rồi đấy. *** Từ hôm đó. Quý vào phòng gặp cô và hỏi với vẻ không vui: - vì sao dự án khu thành phố mới Paradise em cứ lần khân mãi như thế? Đến bây giờ còn chưa tổ chức truyền thông.

Các cô nhân viên phục vụ và các phó giám đốc điều hành khác chỉ biết lắc đầu. Linh hỏi dồn: - Kiếm cái gì? Biết mình nói hớ. Tiền rải như lá rừng từ xã lên huyện.

Quý rút USB. Nhưng thế chưa phải là hết. Tao cũng phải cố nhẫn nhịn. Anh lấy cho em con xe Maybach. Chỗ khác cô vẫn nhìn thấy những ánh mắt khinh bỉ. Nhưng có trận kiếm về triệu rưỡi. Cũng giống như cá độ bóng đá ấy. Người Việt mình mắc cái tính đố kỵ. Quý thở dài: - Chuyện an toàn hay không an toàn thì em không phải lo.

Bữa nay anh muốn sát hạch xem em lái xe thế nào. Khi Diệu Linh vừa đến công ty. Có thấy nói gì tiền nong đâu? Gã bảo vệ hiểu ra. Có hôm. Linh lắc đầu: - Em thì rất ghét bài bạc. Thắng thì làm vua. Quý từ phòng mình chạy sang và khóa trái cửa lại. Đấy là chuyện nghiêm túc.

Quý lột luôn quần áo của cô ném phứa ra sàn. Mà xem ra em có vẻ rất hợp với con xe này.

Sau cuộc họp. Em dành cho anh hai chục lô cho các đối tượng ưu tiên. Diệu Linh mời chị Dân - Kế toán trưởng ở lại và hỏi: - Với kinh nghiệm làm kế toán của chị. Chắc gì nó lên giường với anh mà đã thích anh. Thậm chí là giễu cợt. Yêu anh. Mày cứ về nghĩ kỹ đi. Mà toàn tiền trên trời rơi xuống.

- Em tới nhanh thế… Anh nhớ em quá. Diệu Linh nhìn thấy lá đơn xin thôi việc của chị Dân. Thôi. Mỗi chiếc rải 20 tấn bom? Lấy cửa trên.

Mày giở mặt với tao đấy à? Toàn: - Em không giở mặt với anh. Đây là chuyện làm ăn.

Không đến lượt em. Chỉ cần họ đặt trước 30% là chúng ta có trong tay 500 tỉ. Quý hơi giật thột: - Anh đùa cho vui thôi. Linh nói: - Em biết. Quý hỏi: - Chào Phó giám đốc điều hành. Hồng nhan đa truân (Kỳ 36) Nguyễn Như Phong Về đến công ty. Rõ khổ”. Nhìn Linh hờ hững: - Việc ấy không phải là việc của em. Em sẽ nộp phạt cho ông anh. Bảo viên chức mở trên màn hình máy tính. Theo chị thì nếu chúng ta thu tiền trước của nhà đầu tư thế này thì liệu có vấn đề gì không? Chị Dân nhìn Diệu Linh.

Tao có tâm thần đâu mà đi lấy con hoa hậu này. Em sẽ thết đãi ông anh một chầu mệt nghỉ. Em chỉ là phó giúp trưởng. Đây là ông anh ngủ với nó chứ đã yêu à? Khi nào ông anh với nó lên xe hoa.

Tháng này làm gì. Tao coi đây là chuyện làm ăn. Linh nghe mà phát khiếp. Tiền tao khối. Thua mất tiền. Hàng chục phòng ban. Cộng với nỗi sợ hãi và ghê tởm. Quý vẫn không buông tha: - Này. Để nhân gian nhòm ngó cũng không hay.

Bà Thường mỉa mai: - Khiếp quá nhỉ? Lát nữa có về không đấy? - Có chứ. Đôi bông trằm này Quý mua cho cô cũng không dưới mười ngàn đôla. Chả hiểu thua bao nhiêu mà khoảng 11 giờ đêm Quý gọi điện thoại. Có sao đâu. Đứa văn thư đóng dấu. Mọi người há hốc miệng khi thấy trên màn hình là cảnh ái ân của Quý và hoa hậu Diệu Linh. Linh như trở thành đồ chơi của Quý. Chị Dân nói: - Chị nói với em điều này.

Tại một quán karaoke. Mai sau lại thua… chuyện vặt mà em - Rồi Quý lảng sang chuyện khác - Em tài xế khá thật. Chậm vài ngày thì có giá trị gì đâu. Nếu không thành thì có phải là tao mất với mày cả căn biệt thự ấy không? Lúc ấy mày có tha cho tao không? Toàn: - Ông anh chấp làm gì chuyện vặt ấy.

Cứ giữ lấy mà đi em ạ. Hai gã bảo vệ cười khả ố. Thằng em. Rồi đè nghiến cô xuống giường. Quảng cáo là sao? Diệu Linh lừng chừng một lát. Có trận anh mất đứt hơn triệu đô. Ba ngày nữa mà mày không mang nộp cho tao Giấy tờ năm nghìn mét vuông đất đấy thì mày đừng trách tao cạn tàu ráo máng.

Rồi lên thành thị. Quý thở dài: - Thôi được rồi. Cô vừa dừng xe thì đã có một gã bảo vệ chạy vội ra: - Chị để xe em cất cho. Sức khỏe yếu và chồng bắt ở nhà nên chẳng thể đi làm được.

Quý cười khẩy: - Em học được chuyện kiên cố từ bao giờ đấy? Em không biết ngày xưa các cụ dạy là “Có chí làm quan. Việc cần làm thì làm đi. Linh thay áo quần và lấy xe máy đi. Có đêm. Đón niềm vui cũng như là tăng thêm tý ớt cho bát phở? Linh lắc đầu: - Tí gì mà mất tiền tỉ? - Thì bữa nay được.

Em hãy nhớ là sống để dạ. Trận lượt đi của Cup C1. Tội vạ đâu thì anh gánh.

Mọi người nhìn cô bằng ánh mắt như thế nào. Có một lần mà Linh thấy điếm nhục quá. Rồi mở cặp ra và nói: - Em xem cái này đi. Chức phận thì nó mất gì mà không chiều anh. Tuần trước. Anh ấy đang trên tầng 5. Ở trong thang máy. Nói xong. Cô nói rụt rè: - Cũng có người bảo em là anh máu đỏ đen lắm. Thực ra thì đã có người đến đây nói với em. Cô cảm thấy sự lo lắng của mình là không cấp thiết. Chơi gì cũng thắng.

Đợi. Diệu Linh không dám nói về quan điểm của trạng sư: - Em cảm thấy hơi mệt.

Tay sờ lên tai. Rồi chiếc nhẫn cũng hàng chục ngàn. Có gan làm giàu” à? Anh có bản kế hoạch được duyệt là chắc ăn lắm rồi. Quý nói: - Em làm sao để trong vòng nửa tháng là phải có một dòng người đến đây xếp hàng mua chung cư của mình. Em nói cho anh biết. Anh sang chúng nó đây.

Nghe nói ông anh mất gần năm chục ngàn đô rồi. Linh đang ngồi trong phòng làm việc.

Linh hỏi: - Anh đang chơi bạc phải không? Quý gật đầu: - Có mấy chiến hữu ở Sài Gòn ra… Tiếp chúng nó một lúc. Hiện nay thì Quý nổi giận thực thụ. Dân chỉ lấy lý do là bận rộn con mọn. “Đệ nhất phụ nhân của công ty”. Em cho chuẩn bị mọi thứ đi. Rồi ngân nga: - “Con ơi nhớ lấy lời cha. Em kệ họ. Em sang gọi.

Quý nói: - Chú em đã tin anh có thể cưa đổ hoa hậu chưa? Toàn vẫn nói cứng: - Em chưa tin. Chị mệt thì xin nghỉ ít hôm thôi. Lần này phải gỡ. Nhưng anh như thế là cạn tàu ráo máng. Phải khẩn trương cho bán nền. Thôi. Quý đưa Diệu Linh lên căn hộ ấy. Em thua ông anh rồi. Cái gì nổi quá. Bỗng Quý có điện thoại. Linh liếc nhìn sang thấy nét mặt Quý căng thẳng.

Anh muốn dành cho em một sự ngạc nhiên. Chuyện hôm nọ thì quên đi. Thành thị ký hay không ký là anh chịu bổn phận. Được thôi. Chuyện cá độ và đã có mấy người này làm chứng.

Bữa nay em sẽ cho làm. Thế là ông anh muốn giải đen? Linh kinh ngạc: - Giải đen là thế nào? - Rồi chị sẽ biết… - Rồi gã nói tỉnh bơ - Mấy lần trước cũng vậy. Sợi dây kim cương hai mươi ngàn đôla.

Con đi chỉ khoảng một tiếng thôi. *** Diệu Linh ngồi thừ ra và bất chợt. Chiều chuộng nó. Đến luôn đi. Ấy là một đêm Quý đi đánh bạc tại một khách sạn. Ít hôm nữa. Đây là chuyện làm ăn. Em không cãi. Quý tắt máy. Gã nói: - Thôi. Tự tay mở cửa. Vụ… Tiền rải từ thằng gác cổng. Khi ấy Linh đang đọc sách: - Linh ơi. Em bắt đầu dở chứng thì phải. Để mai đi anh? Quý nói như ra lệnh: - Em phải biết là giờ này mà anh gọi em là có chuyện quan yếu đấy.

Cười ranh: - À. Trong lá đơn. Rồi xe ôtô. Trong thoáng chốc. Em nghe câu này chưa? Rồi các cụ xưa còn khuyên “Thứ nhất thả cá. Hôm nay có điều gì không vui chăng? Diệu Linh vào phòng cùng Quý. Khi đưa cô ra khỏi khách sạn. Chứ còn ông anh hứa cho nó nhà cửa. Linh dắt xe ra. Thành vợ thành chồng thì mới chứng minh tình cảm là thật.

Chắc kêu chị mang tiền tới phải không? Linh bàng hoàng: - Không. Em ngủ chưa? Linh sửng sốt: - Có chuyện gì thế anh? - Anh đang ở khách sạn thiên đàng.

Loại có kính chống đạn. Em biết không. Tao đưa cái bả nhà cửa này cho nó là vì phi vụ với mày. Chợt cô thấy sợ hãi và cô nghĩ tới một kịch bản xấu là Quý mang cô gán cho gã nào đó mà Quý đang nợ tiền. Khiến Diệu Linh rất cảm động.

Xem đây. Ông anh yêu nó. Không. Không cấp giấy phép nữa thì sao? Quý đút tay vào túi quần. Thậm chí gọi cô là “chị Quý”. Tùy thằng em thôi. Sở. Chấp 1 trái - Ngừng một lát rồi Quý nói với vẻ hậm hực - Tao phải gỡ lại trận trước chứ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét