Quỹ ăn xài chưa đến 1% ngân sách dành cho KH&CN nhưng đóng góp đến 50% những công bố quốc tế hàng đầu Việt Nam
Đào tạo đời trẻ. Khi các hoạt động đồng bộ thì việc ứng dụng sẽ nhiều hơn. Sáng tỏ hơn. Rủi ro nhiều. Vì đã có nhà khoa học về sinh học nông nghiệp đã bán được giống lúa 10 tỷ đồng. Còn chưa có cầu nối. Không có lý do gì để các nhà khoa học khác không thể trở nên tỷ phú.
Có mảng nghiên cứu cơ bản thì không hướng tới mảng vận dụng mà đưa ra phát kiến về mảng khoa học thôi. Chứ không thể võ đoán. Đơn giản. Cho nên thì càng cần đẩy mạnh. Đầu tư đó thì tỷ lệ thành công không cao. Công bố. Nhưng đầu tư mạo hiểm vào khoa học ở Việt Nam thì chừng như rủi ro còn cao hơn.
Cần phải có số liệu thống kê cụ thể mới nói được. Đối với lĩnh vực khoa học áp dụng cũng thế. Vậy số tiền đó hiện đã được sử dụng hiệu quả chưa thưa ông? Với riêng Quỹ tôi đảm nhận thì tôi thấy rất hiệu quả. Liệu sẽ có nhiều nhà khoa học triệu phú? Nếu mọi khâu được làm đồng bộ thì tôi tin là có thể chứ. Nhưng nếu thành công thì lợi nhuận mang lại rất lớn.
Để các nhà khoa học thay vì tụ hội thời gian để có các "kỹ năng tiêu tiền" thì tập trung vào nghiên cứu khoa học.
Nhiều mô hình trên thế giới đã thành công rồi. Nên người ta chỉ cần nhà khoa học bàn giao sản phẩm đúng theo hợp đồng là mọi khoản chi tiêu từ quỹ sẽ được thanh toán thuận tiện. Đặc biệt là ý tưởng mới. Con số đó vẫn có thể coi là nhiều. Còn rất nhiều việc phải làm. Nhưng một khi doanh nghiệp đã sẵn sàng đầu tư thì lợi nhuận thu về lại rất lớn.
Một phần vì chưa có thông tin tiếp cận. Tức thị thời đoạn các kết quả nghiên cứu phát triển công nghệ đã sẵn sàng thì làm sao để ứng dụng các kết quả đó vào thực tại đời sống. Ý kiến của ông thế nào về việc đầu tư mạo hiểm trong KH&CN ở Việt Nam? Tôi nghĩ đây là việc quan yếu.
Người có thể làm giàu trở thành tỷ phú từ đề tài nghiên cứu của mình gần như không có. Theo đó sẽ hỗ trợ vốn cho doanh nghiệp phát triển công nghệ từ khi còn là ý tưởng. Vậy ông thấy tiền đầu tư của quốc gia cho KH&CN giờ đã đủ? Đầu tư thì không bao giờ là đủ cả. Thực tại là hằng năm chúng tôi vẫn thanh quyết toán được cho các nhà khoa học với đầy đủ thủ tục mà (cười).
Số doanh nghiệp sẵn sàng chấp nhận rủi ro để đầu tư cho KH&CN ở Việt Nam chừng như vẫn rất hiếm? Đúng là còn ít. Đến bao giờ thì giấc mơ đó có thể thành hiện thực được? Cái đó còn phải chờ. Hoàn thiện công nghệ. Vận dụng đến phát triển công nghệ. Thế thì làm sao có cơ sở tin tưởng để đầu tư.
Quỹ phát triển KH&CN quốc gia cũng có chức năng hỗ trợ nghiên cứu khoa học từ nghiên cứu cơ bản. Tiền cứ chảy đi đâu hết mà khoa học vẫn cứ lẹt đẹt? Hàm lượng khoa học trong các sản phẩm tiêu dùng xã hội gần như thường có? thực tại cho thấy. Khi thung lũng Silicon ở Việt Nam hình thành thực thụ. Nên doanh nghiệp vẫn còn e sợ. Bởi thế. Mới chỉ nghiên cứu thôi. Nhằm giúp "Đề án Thung lũng Silicon của Mỹ" được thực hiện thành công ở Việt Nam và đưa nghiên cứu vào áp dụng thực tiễn.
Ông là Giám đốc thì cố nhiên ông phải nói thế chứ? Không. Ông thấy các nhà khoa học Việt Nam có biết cách tiêu tiền không? Tôi nghĩ các nhà khoa học luôn luôn biết cách tiêu tiền. Việc vận dụng kết quả nghiên cứu vào thực tế ở các nước có nền khoa học phát triển.
Đầu tư mạo hiểm nằm ở tuổi sau. Nhưng trong bối cảnh chung mà đầu tư cho KH&CN được như thế đã là rất tốt rồi. Đã có những con số cụ thể. Tỷ lệ này cũng thấp chứ không nhiều. Theo kế hoạch thì sẽ tăng tỷ lệ đó dần lên.
Con người thực hiện phải máu nóng thì mới có kết quả được. Vì đầu tư ban sơ nhiều. Theo ông thì tiền có phải là then chốt để phát triển khoa học? Tôi nghĩ đó là một trong những cốt lõi. Có hoạt động thương nghiệp hóa. Nhà khoa học luôn biết cách tiêu tiền Ở góc độ là người "nắm giữ túi tiền" của ngành khoa học.
Ông phản ứng thế nào với chuyện có người cho rằng khoa học tiêu nhiều tiền nhưng hiệu quả chẳng bao lăm. Sản xuất thể nghiệm. Ở Việt Nam chỉ thiếu cơ chế đầu tư mạo hiểm. Không vận dụng được? Hiện các doanh nghiệp chưa quan hoài đầu tư đến đổi mới công nghệ nhiều.
Giám đốc Quỹ Phát triển KH&CN quốc gia nói về đề án thung lũng silicon Việt Nam. Hoặc thiếu đầu tư mạnh của tầng lớp trong việc ứng dụng kết quả nghiên cứu vào thực tế. Bộ KH&CN mong muốn thí nghiệm một quỹ đầu tư mạo hiểm và áp dụng quy trình thủ tục của một quỹ không dùng ngân sách quốc gia đầu tư cho những ý tưởng của các nhà khoa học.
Nhưng lại không thể bán hoặc chuyển giao. Mô hình Thung lũng Silicon ở Việt Nam hy vọng sẽ mở ra một hướng mới để doanh nghiệp thiết tha đầu tư vào khoa học hơn. Được cùng hưởng. Đề tài nhiều. Chưa thương nghiệp hóa thì doanh nghiệp không có thông báo. Trong lĩnh vực nghiên cứu căn bản đã nâng cao các nghiên cứu.
Bởi tính áp dụng và thiết thực của các đề tài không nhiều. Và cũng phải có khâu liền mạch. Chưa có nhà khoa học tỷ phú Nhìn vào các nhà khoa học bây chừ. Thực ra. Xin cảm ơn ông! Quỹ đầu tư mạo hiểm đẵn là đóng góp từ doanh nghiệp. Năng lực của các nhà khoa học hàng đầu. Việc san sẻ ích lợi. Thương nghiệp hóa sản phẩm. Ý tưởng của các nhà khoa học trẻ. Vậy thì lấy gì để cuốn các nhà đầu tư bỏ tiền ra? Cái này phải thống kê lại thì mới biết rõ.
Nhà đầu tư sẽ cùng hưởng lợi với nhà khoa học nếu đề tài nghiên cứu thành công. Thua cùng chịu Bộ KH&CN đang thể nghiệm xây dựng quỹ đầu tư mạo hiểm vào năm 2014. Thua cùng chịu với nhà khoa học nghe đâu vẫn là một cái gì rất mới.
Thực hành giải ngân nhiều cho các nhà khoa học rồi. Tổ chức cá nhân chủ nghĩa không phải ngân sách nhà nước.
Tô Hội (thực hiện). Trái lại sẽ cùng chia sẻ rủi ro. Ông có thấy vậy không? Từ trước giờ ta vẫn nói chỉ có khoảng 20% các đề tài nghiên cứu là có thể triển khai ứng dụng vào thực tế. Nhưng mấu chốt vẫn là làm thế nào để việc tiêu tiền đó đơn giản hơn. Đầu tư mạo hiểm. Ông Đỗ Tiến Dũng. Thứ nữa phải có những hành động cụ thể.
Liệu các doanh nghiệp ở Việt Nam có muốn đầu tư vào khoa học với thực trạng của nền khoa học là đề tài nghiên cứu xong xếp xó nhiều.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét