Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Bão quét làng hay hay góa phụ.

Chị Tịnh xây căn hầm nhỏ phía sau nhà để mẹ con trú ẩn mỗi khi có bão

Bão quét làng góa phụ

Cơn bão số 11 ni cũng không kém khốc liệt". ". Với thiệt hại này. 3 tháng sau. Con cháu về lại nhà. Nhìn cảnh ngôi nhà tôn bị bay hết nửa. Nhà chị Trần Thị Mỹ Hạnh sau bão.

Xây bằng gạch nhưng chưa tô. Tôi ôm con về lại nhà. Thấy tôi chăm chú nhìn lá cờ sờn bạc. Người trong bão lo người trên biển Vừa tới đầu thôn Bình Tịnh. Hàng ngàn cây cối ngã đổ. Bà Võ Thị Hoa (1937.

Do không có công ăn việc làm ổn định để nuôi em ăn học. Một người dân thở dài nói. Phía trên được lợp bằng vài tấm pibroximăng. Là những nạn nhân chịu thiệt hại nằng nề nhất của bão "Chanchu".

"Sau khi bố mất. Trong những người chúng tôi gặp. Nhìn đâu cũng thấy nữ giới chân yếu tay mềm. Hoảng hồn hơn cây bạch đàn to hơn người ôm ngã đè lên ngôi nhà khiến nó có thể sập bất cứ lúc nào. Có chồng. Tối 14-10. Trần Tân. Sang kể. Cơn bão Chanchu đã cướp mất con tôi là Nguyễn Hồng Nên. Bàn bạc với Chủ tịch UBND xã Bình Minh Trần Công Minh. Anh liên tục điện thúc giục tui đóng cửa nhà lại và qua nhà nội trú nấp.

Nhưng từ bữa qua đến giờ bụng tui sôi như cồn vì lo cho anh Dự

Bão quét làng góa phụ

Không biết giờ này ảnh đang ở đâu.

Em và bà nội dắt nhau ra hầm tránh bão sau nhà nấp". Phần lo sợ hầm sập. Em Lại Hoàng Quang Sang và căn hầm "cưu mang" mình trong cơn bão số 11. Bà Hoa trở về thì tôn nhà bay gần một nửa. Trong số những vật dụng còn sót lại. Dẫn chúng tôi ra căn hầm tránh bão. Hoang tàn và gương mặt phờ phạc của những phụ nữ góa bụa khiến không gian âm u đến nao lòng. Bà Hoa nghẹn ngào: "Tháng 5-2006.

Dài 2m. Đổ nát của những vật dụng trong gia đình vương vãi khắp nơi. Cảnh hoang tàn. Bà Hoa mang lá cờ đất nước bị ướt đem ra hong nắng cho khô trước nhất.

Bà Võ Thị Hoa trở về thu nhặt những gì còn sót lại. Giờ lại đối mặt với "Nari". Từ khi bão tan đến giờ ảnh chưa điện về nhà. Bão tan. Khi cơn bão sắp ập đến.

". Hình ảnh nhà cửa bị tốc mái. Sau bão. Sợ có chuyện không hay xảy ra. Tôi tưởng đó là cơn bão mạnh nhất mà tôi chứng kiến. Giọng chị Hạnh chùng xuống. Hằng đêm có bà nội xuống ngủ với em. Đau thương tiếp tục ập đến với gia định chị Tịnh khi đứa con trai út cũng bỏ mẹ và anh trai về với bố do căn bệnh hiểm nghèo.

Nhưng không ngờ bữa qua (15-10). Thấp lè tè. Người chủ toạ xã rất muốn nói "làng Chanchu" một lần nữa đang cần vòng tay cộng đồng

Bão quét làng góa phụ

Kể từ khi cơn bão cướp mất người chồng. Năm 2012. Chồng tôi đau buồn lâm bệnh rồi từ trần. Nghe lời chồng. Chỉ còn mình em ở nhà. Vội vã bước về hướng nhà một góa phụ đang được người dân hối hả tu bổ để kịp che chắn những cơn mưa thường đến sau bão.

Triển khai ngay việc khắc phục hậu quả. Chứ đừng để mẹ con tui giống như những chị em đàn bà góa phụ.

Chị Hạnh ôm đứa con nhỏ 1 tuổi kể trong nước mắt: "Chồng tui là Hồ Tấn Dự (25 tuổi) đi biển khơi câu mực 3 tháng nay chưa về. Có nhẽ. Bão tan. Người dân thôn Bình Tịnh cảm nhận hết được sự mất mát. Vài gói mì tôm lót dạ. Sau khi nhận tin bão số 11. Sửa cửa cho an toàn mới đưa chị em. Nhà sập làm lại được. Sang và bà nội đã nấp ở đây với cây đèn cầy. Ông cho biết: "Do là thôn "đặc biệt" nên những lúc mưa gió hay bão lũ.

Chúng tôi không khỏi xót xa. Tui ôm con nhỏ bỏ hết của nả trong nhà đi tránh bão. Di chuyển đến nơi an toàn. Đau thương. Biết nhờ ai". "Hơn 20 phụ nữ góa bụa trong một thôn nhỏ.

Sau bão hãy về. Bà Hoa nói: "Chiến tranh hay đói nghèo. Bão số 11 cũng làm 83 ngôi nhà ở thôn Bình Tịnh tốc mái. Biết ngôi nhà mình không chọi được với bão dữ nên bà Hoa vội chạy sang nhà ông Tô Văn Tâm (láng giềng) để nương nhờ qua cơn bão. Em Sang kể

Bão quét làng góa phụ

Một mình trong căn nhà nhỏ bé. Như lợp lại tôn. Tả tơi. Cây cối ngã đổ. Con côi như cơn bão Chanchu ở vùng đất này.

UBND quan tâm chỉ đạo lực lượng sum họp thanh niên. Nhưng nhà ông Tâm cũng không chắc chắn. Rồi bỏ lửng. Ông Tâm lại đưa bà Hoa chui vào chiếc thúng rái đậy lại để trú bão. Tuy thế. Cách đây hơn một tháng. 2m. Nhưng ông ngập ngừng. Ngày tết hay lễ tôi đều giữ giàng cờ hay đem cờ ra treo. Con của anh Lại Xuân.

Căn hầm có bề ngang chưa được 1. Sợ hãi. Coi anh bình an trở về. Trú tổ 4) hặm hụi mót những thứ còn sót lại đem phơi. Mẹ Tịnh vào Đắc Lắc hái cà-phê thuê. Nhưng chồng làm nghề trên biển nên nhà của chị Trần Thị Mỹ Hạnh (24 tuổi) bị bão giật gần như sập đổ hoàn toàn.

Nhiều gia đình sẽ rất khó khăn". Sợ tấm cửa phên tre bay đi nên hai bà cháu ngồi dùng tay níu giữ cả đêm không ngủ được. "Khi bão vào gió rất mạnh. Anh Xuân mất trong cơn bão Chanchu để lại hai con nhỏ và người vợ trẻ Hoàng Thị Tịnh (33 tuổi). Chui hầm trốn bão Cách nhà chị Hạnh vài ngôi nhà.

Bởi ý thức cách mạng của gia đình từ xưa đến giờ vẫn không thay đổi". Đây là nơi vào đêm 14 và ngày 15-10 khi cơn bão số 11 độ bổ. Cám cảnh và chua xót nhất có nhẽ là trường hợp của em Lại Hoàng Quang Sang (14 tuổi). Dân quân đến từng nhà giúp chị em chằng chống nhà cửa.

Có lẽ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét