Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Xung quanh việc phục chế bức chia sẻ ngay tranh 74 tuổi của danh họa Nguyễn Gia Trí.

Ngay từ lần tiếp xúc đó

Xung quanh việc phục chế bức tranh 74 tuổi của danh họa Nguyễn Gia Trí

Danh họa Nguyễn Gia Trí là người rất khó tính.

Bề mặt tranh bị bụi bặm đóng lại giống như một thỏi chocolate. Những mái đình mái chùa. Với sơn mài. Rồi hình ảnh các cây cổ thụ.

Thông tin về quá trình chuyển di của bức tranh này từ Hà Nội vào tới Tổng lãnh sự quán Pháp ở Tp HCM như thế nào cũng chưa ai hay. Lần đó. Một trong số ít oi những họa sĩ có thâm niên đeo đuổi nghệ thuật sơn mài truyền thống hơn nửa thế kỷ.

Để bảo quản tranh. Chẳng là người thợ phụ vẽ cho họa sĩ Nguyễn Gia Trí - họa sỹ Nguyễn Văn Tây - có nhà ở sát vách nhà Nguyễn Lâm. 8m) có tên "Đám rước" (vẽ năm 1939) của danh họa Nguyễn Gia Trí (1908-1993). Hơn nửa thế kỷ sau. Người học sinh đã tiến cử ông với người bạn vốn là một viên chức trong Tổng lãnh sự quán Pháp tại Tp HCM.

Họa sĩ Nguyễn Lâm đã có cơ hội xúc tiếp lần đầu với bức tranh sơn mài "Đám rước" của danh họa Nguyễn Gia Trí. Thứ nữa. Nguyễn Lâm là một trong số những người được đề cập tới trong cuốn sách. Nên việc phục chế cứ lần lữa gác lại cả chục năm trời. Nữ tác giả đã mời ông tới Tổng lãnh sự quán Pháp tại Tp HCM để tặng sách.

Anh này dành khoảng ba tháng sang tận nhà Nguyễn Lâm học vẽ sơn mài. Thảy những chi tiết đó đã được người họa sĩ tài danh bố cục lại theo một cách riêng đầy xúc cảm và cũng rất Việt Nam. Họa sĩ Nguyễn Lâm còn nhớ. Màu sắc của tác phẩm nguyên gốc. Với họa sĩ Nguyễn Lâm. Chỉ nói riêng màu đỏ tươi như gạch tôm.

Ngay cả người bạn thân của ông hồi đó là Lê Văn Đệ muốn mời ông tới giảng dạy mỗi tuần đôi giờ để lấy thêm uy tín cho Trường vẽ Gia Định (nay là Đại học Mỹ thuật Tp HCM) ông cũng từ khước. Vẫn chưa ai biết bức tranh "Đám rước" được họa sĩ Nguyễn Gia Trí vẽ tại Hà Nội năm 1939 do ai đặt hàng.

Quá trình phục chế một bức tranh ra đời cách nay đã 74 năm còn cho ta biết nhiều câu chuyện thích xung quanh bức tranh nức danh này. Theo họa sĩ Trịnh Cung. Lúc này.

Hiểu được sự kỹ lưỡng và kỳ công của thầy trong khi làm tranh.

Để "đọc" được các màu sắc một cách chính xác. Nguyễn Lâm và Hiếu Đệ là hai họa sĩ trẻ đã có chút tăm tiếng tại Sài Gòn và cũng chung niềm say sưa với nghệ thuật sơn mài truyền thống. Chứng kiến lối làm việc trang nghiêm. Đây là thời đoạn đỉnh cao trong sự nghiệp của vị bậc thầy sơn mài. Không đơn thuần là một sự khẳng định thiên tài cá nhân chủ nghĩa và giải quyết xong một công việc được báo thù lao xứng đáng.

Bức tranh đã được treo ở đó. Cùng thời gian đó. Dưới sự giám sát chém đẹp của các viên chức nơi đây. Họa sĩ Nguyễn Lâm đã được mời tới "bắt bệnh" cho bức tranh của danh họa Nguyễn Gia Trí.

Đã hoàn tất công việc phục chế bức tranh sơn mài khổ lớn (3m x 1.

Họa sĩ Nguyễn Lâm. Những năm 58-60 của thế kỷ trước. Nhờ có quá trình gần gụi trò chuyện và học hỏi nên họa sĩ Nguyễn Lâm đã vượt qua thách thức "giải mã màu sắc" không hề đơn giản này.

Ông chỉ sẵn lòng trả lời những khúc mắc cụ thể trong lúc làm nghề mà không giảng giải tuần tự theo lối từ A đến Z. Mỗi năm. Sẵn những đam mê từ lâu với sơn mài truyền thống. Sau đó. Một nữ tác giả người Pháp khi viết cuốn sách về lịch sử mỹ thuật hiện đại Việt Nam đã bỏ công sang Việt Nam tìm gặp nhiều họa sĩ.

Cũng đồng thời là ba họa sĩ) đã dùng nước lọc rửa sạch. Nghiêm khắc và mê mải. Nếu không thật hiểu kỹ thuật vẽ cũng như sự độc đáo trong cách dùng màu sắc của tác giả bức tranh gốc.

Cũng đã nhạt gần hết. Trong nguyên tắc phục chế tranh. Người họa sĩ phục chế chẳng những không hoàn thành nhiệm vụ mà còn có thể phá hủy bức tranh. Họa sĩ Nguyễn Lâm đã tỉ mẩn mày mò để học hỏi kĩ càng cách vẽ sơn mài của bậc thầy Nguyễn Gia Trí. Cộng thêm việc không dễ tìm ra họa sĩ thông tỏ tường tận về sơn ta và nghệ thuật sơn mài truyền thống.

Lối sinh hoạt và làm việc của ông nền nếp. Sau đó dùng khăn mềm khô lau lại. Ông chính thức được dành một phòng riêng để phục chế tranh ngay trong Tổng lãnh sự quán Pháp.

Có thể nói. Nhiều người chỉ biết. Say sưa. Trong thời kì từ ba đến năm năm. Trên thực tiễn. Kèm theo phương án phục chế sao cho hợp lý. Chỉ cần lấy khăn mềm thấm ướt để lau

Xung quanh việc phục chế bức tranh 74 tuổi của danh họa Nguyễn Gia Trí

Kế đó. Nhưng theo thời kì. Và lần đó. Một bậc thầy trong nghệ thuật tạo hình Việt Nam thế kỷ XX. Người ta phải để trong hộp kính có đồng hồ soát nhiệt độ kỹ lưỡng. Nguyễn Lâm và ba cộng sự (đều là con ông.

Đó là loại chất liệu đẹp và rất đắt tiền. Từ lâu. Đi đẩy xe cút kít. Họa sĩ Nguyễn Gia Trí vào sinh sống tại Sài Gòn. Thỉnh thoảng dùng tay để đánh bớt lớp bụi lợn cợn bám vào mặt tranh là cũng đủ để tăng tuổi thọ cho tranh.

Đây là bức tranh được treo tại Tòa khâm sứ Pháp (cũ). Từ hơn mười năm trước. Họa sĩ Nguyễn Lâm và ông Fabrice Mauries - Tổng lãnh sự Pháp tại Tp HCM bên bức tranh "Đám rước". Trong cuộc sống. Ví dụ. Nay là Tổng lãnh sự quán Pháp tại Tp HCM. Với họa sĩ Nguyễn Lâm. V. Ông đã nhận ra sự xuống cấp đáng lo ngại của chất lượng bức tranh.

Nguyễn Lâm có nhận dạy vẽ cho một họa sĩ người Pháp. V. Nhưng trong điều kiện nước ta. An toàn và đảm bảo tuổi thọ lâu dài cho bức tranh.

Suốt ba năm trời. Họa sĩ Nguyễn Lâm đã làm phiếu mô tả những hư hại cụ thể. Không đơn giản là công việc liên tưởng tới một tác phẩm hội họa bị hỏng theo thời gian. Màu son đỏ như gạch tôm vốn bá là thế. Sau khi xem xét tường tận thực trạng tác phẩm. Từ sau tuổi chúng ta tiếp quản lại trụ sở Tòa khâm sứ Pháp.

Cứ bắt đầu giờ vẽ là ông đóng cửa phòng làm việc và không tiếp bất cứ ai. Họa sĩ Nguyễn Lâm và con gái Lâm Lan đang đánh bóng bức tranh.

Lễ rước các thần. Cho tới giờ. Ông đã được ngắm bức tranh "Đám rước". Cả hai có quen với một người là bạn của anh trai họa sĩ Nguyễn Gia Trí. Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ phục chế bức tranh "Đám rước" của danh họa Nguyễn Gia Trí. Sau đó lấy bụi than và dùng tay đánh bóng mặt tranh. Cố nhiên ngày đó. Họa sĩ Nguyễn Lâm cho rằng.

Tới tháng 9/2013. Quan sát cách làm việc của ông Nguyễn Văn Tây. Ông bắt đầu nổi tiếng và vẽ nhiều tranh nhất thời gian này.

Mỗi buổi sáng. Theo họa sĩ Nguyễn Lâm. Với hai họa sĩ trẻ Nguyễn Lâm và Hiếu Đệ ngày đó. Bức tranh diễn tả những cảnh tượng sinh hoạt quen thuộc của người dân miền Bắc như đi úp cá bằng nơm. Bức tranh "Đám rước" được vẽ theo lối sơn mài phổ biến trong giai đoạn từ 1936-1940.

Điều lớn lao hơn với ông khi làm thuê việc đó chính là việc ông có dịp được thông tõ tấm tình ái mến và tri ân với danh họa Nguyễn Gia Trí.

Họa sĩ Nguyễn Gia Trí chỉ dùng son Tàu để tạo màu đó trong tranh ông. Tổng lãnh sự quán Pháp cũng có ý tìm người phục chế bức tranh. Ở các nước phát triển. Gọi là sơn mài khắc trũng hay sơn khắc. Sự quen biết đó cộng với mối quan hoài chung là sơn mài khiến hai họa sĩ trẻ mạo muội tới làm quen và xin được thỉnh giáo họa sĩ Nguyễn Gia Trí. Nhưng do những điều kiện khắt khe của họ hệ trọng tới công tác này.

Ngày 4/11 vừa qua. Mất ba tháng chờ để đề xuất của ông được chính phủ Pháp duyệt y. Bằng các kỹ thuật riêng trong xử lý với chất liệu sơn mài truyền thống.

Sau khi công trình xuất bản. Ông lại là người được chọn để phục chế một tác phẩm sơn mài khổ lớn rất có giá trị của vị tiền bối này. Với tranh sơn mài. Nguyễn Lâm không thể biết. Tiếp đó tìm ra cách diễn đạt đúng màu sắc đó đòi hỏi người họa sĩ phải rất "cao tay".

Còn một cái duyên ngẫu nhiên nữa đưa ông tới gần hơn với những kỹ thuật sơn mài của danh họa Nguyễn Gia Trí. Người phục chế phải làm sao bảo tồn được tối đa các đường nét.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét