Thì mới hữu ích cho việc chính trị
Giữ nguyên phong hóa và phép tắc trong tư cách và sự vận hành của các quan chức. Cách bổng lộc hàng năm. Luật pháp là của chung của trần giới. Sử cũng chép năm 1830 Đề đốc đế đô là Nguyễn Văn Phượng sai lính vây bắt một con bò xổng chuồng.
Xử nghiêm người gây án oan. Các bậc vua hiền đời trước đều có. Lên ngôi năm 1820 lấy vương hiệu là Minh Mạng (còn phát âm là: Mệnh). Triều Nguyễn đầy hưng khởi và miệng tiếng. Đó là vua Minh Mạng. Người đứng đầu nhà nước Đại Việt cuối thế kỷ XV mà chính Minh Mạng tụng ca “Nước Việt ta mở nước bằng văn hiến.
”. Ai nấy phải cung kính xem đó làm gương”. Đóng cửa không được đi đâu. Ở nhà tự vấn. Phàm các em và con cháu chớ nên coi khinh lấy thân để thử pháp luật. Những biên chép ấy phải ghi rõ tên người và giao cho người đứng đầu viện xem duyệt rồi giao cho Quốc sử quán thu giữ.
Vẫn được nghe có việc thì cứ nói. Xây dựng thủy điện Thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng: tập hợp chỉ đạo khắc phục yếu kém trong quy hoạch. Là người ngưỡng mộ hoàng đế Thánh Tông triều Lê.
Không rõ từ chức năng đến thực tiễn ra sao trong lịch sử và với một vị quân vương luôn biết thể hiện uy quyền như Minh Mạng. Ví chỉ cứ dè chừng bắt bóng. Quan võ bất tài như thế còn dùng làm việc gì được”.
Là Đô sát viện. Công văn. Trẫm có thích nịnh ngoài mặt đâu. Theo quy định của Minh Mạng thì khi nhà vua ngự ở điện bàn về chính sự thì các khoa đạo (người của Đô sát viện) được phân đứng hầu hai bên tả hữu. Dưới triều Minh Mạng thì pháp luật mới được đề cao và thực hành rất nghiêm góp phần ổn định nhà nước mới qua cơn biến loạn được hơn một thập kỷ.
Đất nước cũng cần có những người đứng đầu minh mẫn và gương mẫu.
Kế tục sự nghiệp của các chúa Nguyễn và vua cha. Có sáng rõ thì kẻ ngu ngoan mới biết đường đi lối tránh. Người kế vị của vua Gia Long. Nhưng không làm nhụt chí lực lượng chống chọi chống tù đọng Xử nghiêm người gây án oan. Kiểm soát các trường ốc và Đô sát viện còn có chức năng tham gia phúc duyệt các trọng án hình sự.
Ra dụ cho Bộ Hình: “luật pháp nghiêm ngặt. Chậm trễ trong thi hành công vụ hay làm trái pháp luật. Nhưng cũng phải đích xác có thực. Thấm nhuần đạo Nho nhưng đề cao “pháp trị”. Đối chiếu để lưu trữ. Nghị quý (kẻ giàu sang). Nhiều người thân cận với vua cũng không thoát việc xử phạt phải vi phạm pháp luật.
Quan liêu ở đế đô và địa phương; định lệ xử phạt tội tham quan nhũng lại. Dụng tâm theo người xưa thì ở địa vị thấp trong hưởng thụ thì tính người sẽ thẳng mà không chịu thua ai.
Không phải là người khai nghiệp nhưng là người khởi nghiệp cho triều đại phong kiến rốt cục của lịch sử nước ta. Còn chính vua Minh Mạng có lời với những cơ chế do chính mình lập ra: “Viện Đô sát là chức quan can ngăn đàn hặc.
Trẫm nhớ đến cổ nhân rất lấy làm kính mến” để noi theo.
Duy Lê Thánh Tông thì không phải chẳng lẽ cũng có. Hơn thế người xưa lại quan niệm “lấy chức quan nhỏ để kiểm soát chức quan lớn” (di tiểu quan giám sát đại quan” sẽ có hiệu ứng tâm lý khiến kẻ trên phải ngại kẻ dưới (!).
Vua Minh Mạng biết việc. Trong trang phục triều chính xưa thì miếng vải thêu đính trước ngực của các vị quan này mang hình “linh dương” (con dê thiêng) lại chỉ có một sừng miêu tả tính cách cương cường dám “làm cột đá chặn ngang dòng”.
Dù đó là một nhà độc tài như có người quan niệm về vua Minh Mạng.
Đêm đến cùng với mấy đứa bạn trong phủ thuộc đều là con nhà có thế gia.
Mà lệ thì lựa cho hợp sự nghi đời nay. Có nhất định thì quan lại mới biết có chỗ nắm theo” nhưng phải 5 năm sau.
Kẻ gây chết bà lão bị xử trảm ngay. Trong hai thập kỷ chấp chính. Minh Mạng đã ban dụ yêu cầu tu tạo lại cho luật khớp với đời sống theo nguyên lý: “Hình để răn đe kẻ gian.
Các vị ngự sử này đã góp gì vào công nghiệp của nhân vật lịch sử gắn với một nước Đại Nam vào đỉnh điểm của nền quân chủ Việt Nam trước khi nó phải đương đầu với một thử thách mang tính thời đại khi chủ nghĩa thực dân phương Tây xuất hiện. Khi thành án. Lại được thế gian đánh giá là “nhà canh tân”; còn dân gian biết đến nhiều hơn là “thang thuốc” đầy sinh lực và hấp dẫn mang vương hiệu của ngài.
Sử chép việc những vị quan to trong triều như Phan Thanh Giản hay Trương Đăng Quế chỉ vì quá lời trong bài tụng khánh (ca tụng nhân ngày sinh) đã bị Minh Mạng phê là “bài văn vô ích. Yêu nên tốt. Vua Minh Mạng là người đã tiến hành việc cách tân nền hành chính của nhà nước một cách toàn diện trên một lãnh thổ đã hợp nhất từ Bắc chí Nam.
Tên Đảm. Các viên khoa đạo có quyền tâu trực tiếp lên nhà vua mà không cần qua những người đảm đương của mình. Ngài ở ngôi đúng hai thập kỷ (1820 - 1840) thì băng hà. Phượng giương súng bắn chẳng may đạn trúng vào một người lính bị thương.
Giấy tờ gửi về tâu với triều đình đều được sao thành phó bản để một bản giao cho các khoa đạo kiểm tra. Bộ “Hoàng Việt luật lệ” còn mang tên “Luật Gia Long” được vua cha ban soạn từ năm 1815 với mục đích “việc hình là để ngăn cấm giữ dân. Bổng lộc ít thì sự lo nghĩ cho bản thân và gia đình sẽ nhẹ (vị ty tắc tình nhân kích ngang.
Ở các địa phương (16 đạo) cốt là giám sát xem bộ máy quan có những tệ tư túi. Những kẻ hùa trong cuộc đua bị phát vãng sang Lao làm lính. Không trao ngai vàng cho dòng đích mà trao cho người con trai thứ. Hoàng tử con vua Minh Mạng là Miên Phú. Bên hữu thì chép những lời vua ban. Gương sáng chẳng xa.
Lên ngôi báu nhờ vào tầm nhìn của vua cha Gia Long. Miên Phú về trước còn các bạn tiếp tục cuộc chơi thi phóng ngựa chẳng may đụng phải một bà lão bị ngựa của một đứa tên là Vâm xéo chết. Bên tả thì ghi việc làm của đấng quân vương. Nhà vua cho chép trong sử: “Để giữ công bằng luật quyết không có lý nghị thân (người thân). Vua Minh Mạng còn định thêm những điều luật mới nhằm điều chỉnh bộ máy quan chức của mình như định lệ chi tiết việc phân xử những sai trái của các thuộc viên.
Chỉ vào cỡ trung bình trong bộ máy quan liêu. Ghét nên xấu thì việc đặt ra các chức quan ngự sử lại là có hại cho chính trị”.
Để lại một triều đại phú cường nhất nhì khu vực của một quốc gia mang tên “Đại Nam” nối danh “Đại Việt”.
Vua Minh Mạng đã củng cố nền tự chủ quốc gia vươn ra cả biển Đông với tấm toàn đồ “Đại Nam Nhất thống” có hình hài và địa danh Vạn Lý Trường Sa và được mô tả trên một trong những bài thơ được trọng thể đặt trên vách cung điện ở Huế: “Văn hiến thiên niên quốc/ Xa thư vạn lý đồ/ Hồng Bàng khai tịch hậu/ Nam phục nhất Đường Ngu” (tổ quốc có ngàn năm văn hiến/ Ngày nay đã thống nhất có hàng vạn dặm/ Kể từ họ Hồng Bàng dựng nước đến nay/ Nước Đại Nam đã trở thành thịnh vượng như đời Đường Ngu).
Lời can ngăn để trong ngoài kềm chế lẫn nhau và cao nhất là để nhà vua phán xét. Dụng cụ cũng là phương thức thực thi bổn phận là “cùng hặc tấu lẫn nhau”. Cao hơn cả là quyền được can gián vua hay các chính sách mà triều đình ban bố. Hình phạt của vị vua này rất nghiêm trước hết đối với những cận thần của mình. Luật thì theo ý đời xưa. Sử còn chép (năm 1835).
Chỉ biết rằng. Bỏ hết danh hiệu chỉ gọi bằng tên rồi phải bồi thường cho nạn nhân. Đó là một cơ quan độc lập (ra đời năm 1832) chỉ chịu sự lãnh đạo của người đứng đầu triều đình. Phượng là quan võ. Bộ Hình giáng chức Đề đốc xuống làm quan nhỏ.
Lớn lên lại đọc rộng. Thành viên của tổ chức này là các “đô ngự sử” ở trung ương có trách nhiệm giữ việc chỉnh đốn quan trường. Ngay khi mới lên ngôi (1820). Các viên khoa đạo của Viện Đô sát còn có mặt ở các vị trí 1 uy đinh khi thiết triều. Lộc thiểu tắc ái tích thân gia chi niệm khinh).
Chức to. Riêng con trai mình là hoàng tử Miên Phú dù không trực tiếp có mặt khi án xảy ra cũng bị phạt nặng: Tước mũ áo. Nghe tin ấy. Là người được vua cha giao cho các bậc đại sư như Đặng Đức Siêu hay Trịnh Hoài Đức khuyên bảo từ tấm bé. Vua Minh Mạng bèn giao cho các trọng quan trong Tôn Nhân phủ (chăm chút tôn thất) và Viện Cơ mật (cơ quan cao nhất trong triều) điều tra.
Vậy ném trả và truyền chỉ quở mắng!”. Đọc lại đôi điều về người xưa mới thấy thời nào. Đánh gươm bắn súng vốn là nghề nhưng mà bắn lầm phải lính. Có một điều đáng nói là tham gia vào một cơ quan có quyền lực cao như thế nhưng trong hệ thống phẩm trật và bổng lộc thì lại ở vào vị thế rất khiêm nhượng.
Nhưng không làm nhụt chí lực lượng đấu tranh chống tù nhân Thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng: tập hợp chỉ đạo khắc phục yếu kém trong quy hoạch. Trong những cách tân bộ máy nhà nước dưới triều Minh Mạng là việc lập ra một cơ quan có thẩm quyền giúp vua trị nước bằng cách giám sát thanh tra bộ máy chính quyền từ trong triều đến các tỉnh.
Người từng bị người phương Tây biểu đạt là “bạo chúa”. Xét hỏi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét