Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Cánh cung 3 thêm mới vào vút bay cao.

Đỗ Bảo đã dành nhiều “đất” cho Hà Trần biểu thị, và Hà Trần đã đạt tới sự tinh tế khi trình bày những ca khúc ấy

Cánh cung 3 vút bay cao

Bảo muốn khán giả tự cảm nhận theo cách riêng mỗi người. Dẫu thế thì   “Chuyện của thái dương, chuyện của chúng ta”  đã gợi lên cách mong về thế giới quan của Đỗ Bảo.

Ta là từng người buồn, thì “mãi mãi” biết là bao lâu?” thì ở  Chuyện của kim ô, chuyện của chúng ta  là sự độc thoại của giọng hát thong dong, có lúc như nói, có lúc lơi ra, chậm lại.

Có vẻ như Bảo đang đặt con người (có anh và chúng ta) trong mối quan hệ với thiên (ác) và địa (địa cầu đang bao bọc chúng ta).

Có lẽ tác giả chỉ có thể thoải mái thực hành ý tưởng âm nhạc khi kết hợp với riêng Hà Trần. Tiếng đàn là phần trong sáng nhất, phần hồn của một cây đàn. Hay dòng nhạc Chillout/Newage với âm hưởng giao hưởng nhưng lại chứa đựng hơi thở của pop trong  Tháng 7 ẩm thấp. Giả sử đàn không phát tiếng ngân nga thì thế nào? Và nếu không có đàn thì làm sao có tiếng? Cả hai sẽ mãi vấn vít bên nhau.

Yêu em cho đến tan mộng. Chuẩn y  Chuyện tôi yêu  Đỗ Bảo kể nhiều thứ lắm. Khá thú nhận khi mượn hình ảnh   Đôi giày lười  để nói về tâm trạng của cô gái: “Cứ trôi về anh dịu dàng, hãy đưa tôi về bên anh nhé, đôi giầy lười” Hay có những ca từ rất độc đáo chẳng hạn: “Đừng thấm ướt em bằng giọt mưa xanh bóng anh… Đừng thấm em bằng giọt mưa bỏng cháy tháng 7” trong  Tháng 7 ẩm ướt.

Đỗ Bảo cũng đã đưa ra đầy những lý do cho  Kế hoạch làm bạn. Bức tranh âm nhạc còn thêm màu sắc độc đáo khi nhịp độ Bossanova được khẩn hoang trong  Hành trang để yêu  với thuộc tính giãi bày quyến rũ, hay pop reagee trong  Chuyện tôi yêu  như một vũ điệu yêu đời. Từ nhân sinh quan ấy Bảo mô tả những nhận cảm nhận về tình ái, con người và vạn vật.

Tuy nhiên, điều thú nhận ở đây là chừng như những âm thanh ấy được tiết chế bởi một sự thăng bằng có tâm tính tạo một mối liên quan hợp nhất giữa các tác phẩm.

Người buông neo   có cách biểu thị hết sức xăm, bắt đầu với sự giản dị mộc mạc giọng hát hòa chung tiếng guitar, đoạn tiếp theo giọng hát như đang lung linh nhảy múa và rồi tới đoạn kết “Có giấc mơ yêu chưa từng phai mờ đi, Có khao khát sống nơi đầm ấm cuộc sống… Có tôi và người sẽ mỉm cười, dẫu thêm vạn buồm xanh rợi” là sự phối hợp giữa nhấn nhá, phiêu, ngắt từng chữ nhưng trong liền một hơi khôn cùng khích đòi hỏi một khả năng kỹ thuật hát rất cao.

NGUYỄN QUANG LONG. Đỗ Bảo yêu quơ những gì đang bên anh hay đã đi qua trong một chốc lát dù đó chỉ là màu xám, là thời gian, là hàng cây ven đường hay chuyện những ngôi nhà cao, “những anh xe ôm ngày thường vui lắm bỗng sao hôm nay buồn đăm đăm”, “chuyện hè sang nắng đỏ đợi chờ mùa nước mưa tràn”, thậm chí chỉ là “chuyện nhìn trước ngó sau của một người bước qua đường”… để rồi anh kết thúc đầy hóm hỉnh “Chuyện tôi yêu, rối ren ai hiểu?” Chất phiêu có thể coi là đặc điểm nổi bật xuyên suốt tuốt tuột  Cánh cung 3.

Tháng Hai uể oải  cách hát thẳng nốt và ngắt ngay mỗi khi kết câu để bộc bạch tâm cảnh buồn trong mùa xuân, để rồi đoạn tiếp theo sắc thái đổi thay liên tục tạo cảm giác có một điều gì đó đang chuẩn bị bật trào: “Hãy kể cho anh rằng một con tim bao khắc khoải, giữa tháng Hai uể oải, cuộc sống khi thiếu anh chẳng dễ để bắt đầu”.

Hóa ra  Kế hoạch làm bạn   là thế, muốn giữ giây phút tình thành văng mạng thì nên chuyển qua làm bạn; hẳn nhiên đó chỉ là phút phiêu lãng trong giấc mơ để rồi khi trở lại thực tế sẽ cho ta những thăng bằng trong cuộc sống và ái tình?! Thông điệp về tình ái được Đỗ Bảo gửi gắm trong   Người câu bóng  khá độc đáo: “Yêu em ta câu bóng em vẽ nên bức tranh đôi người.

“Chuyện của ác vàng, chuyện của chúng ta”  - tên có vẻ hơi dài và khá lạ so với những album đã có trên kệ đĩa nhưng Đỗ Bảo không muốn giải nghĩa vì sợ có thể người nghe sẽ bị chi phối. Những nhịp điệu sinh động đầy lửa và chất ngẫu hứng của  Đôi giầy lười   được tạo nên từ sự phá hoang chất liệu fusion và alternative.

12 ca khúc là 12 không gian âm nhạc khác nhau, nhanh có, chậm có, có lúc suy tư, có lúc rạo rực khẩn thiết cũng có lúc âm nhạc như những vũ điệu nhảy nhót, tất tật tạo nên một hiệu quả sinh động về âm thanh, tạo cảm giác luôn mới.

Riêng tôi coi nó xứng đáng như một tác phẩm nghệ thuật có tầm vóc. Tất tật đã tạo cảm giác  Cánh cung 3  đã vượt ra khỏi khuôn khổ một album bình thường. Bài ca cây đàn vui nhộn đầy chất lãng du cứ nhảy nhót: “Anh bên tôi vui thế, cứ say sưa như một cây đàn…” và cũng như thế “Tôi bên anh vui thế, cũng ngân nga như một cây đàn…” để rồi “bài hát về trong tim mở hội”.

Ngay từ đó, Đỗ Bảo đóng đinh với những ca từ già dặn mang tính triết lý về tình yêu và cuộc sống được khoác bởi những ngôn từ giản dị: “Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ” (  Bức thư tình trước nhất  ) hay “Nếu ngày ấy vào một chốc lát khác có chắc mình trông thấy nhau…” (  Bức thư tình thứ hai  ) làm rung động trái tim người thương nhạc.

Gần 10 năm trước, khi danh tiếng đã được khẳng định sau sự kết hợp với Hà Trần và Ngọc Đại tạo nên “quả bom tấn” âm nhạc  Nhật Thực  dội xuống đời sống âm nhạc, Đỗ Bảo đã nối gây “bão” khi tung ra album  Cánh cun  g đầu tiên. Sau   thuyền  và  biển  vốn đã trở nên “kinh điển”, thì còn hình tượng nào mới mẻ và đẹp được ví cho tình ái lứa đôi như cây đàn (là anh) và tiếng đàn (là cô gái).

Nói thì to tát như vậy nhưng thực ra 12 ca khúc trong album là những bản tình khúc có ca từ đẹp, bình dị, là những thông điệp về ái tình, cuộc sống. Với tâm cảnh hoài niệm suy tư, những buổi chiều khi mặt trời lặn của đô thị được Đỗ Bảo ví von là “thành phố ngái ngủ” và anh tự hỏi “Người còn háo hức, nhìn lại những năm tháng màu xám mưa? Hồi còi phút lăn bánh, nào biết đi đâu, thơ dại con tàu…” Khá lạ, những ca từ đượm buồn ấy lại được Đỗ Bảo khai thác với nhịp độ nhanh như giục giã trong  thành phố không ngủ.

Sau những “Làm bạn, là cô chẳng cần lo âu mỗi khi cần anh đón đưa ngày mưa, hoặc anh không lo lỡ chút cà phê vương vào chiếc váy cô mang…” Để rồi “Điều quan trọng là, kế hoạch làm bạn, cho anh cùng cô giữ mãi những kỷ niệm quý báu, hiếm hoi trên đời”. Yêu để con tim sống giữa khung trời yêu vốn không hiện ra…” Và anh kết luận: “Yêu là bâng khuâng trước bóng em vụn vỡ bóng em điệp trùng”. Trong khi đó,  Người câu bóng  lại nhẹ nhàng, khẽ như hơi thở, giọng hát trong vắt cất lên khiến người nghe có can dự tới một khúc nhạc ban đêm (serenade) thật bình yên, như ánh trăng trong veo trong đêm cuối thu.

Nếu  Biết mãi là bao lâu  đầy chất tự sự phiêu lãng cuốn người nghe theo từng thời đoạn của câu chuyện rằng “Anh đâu phải tiên phật, đâu phải ngốc nghếch, đâu phải một người nằm mộng… Anh là một người trần, đỏ mắt khô, biết thiêu đốt điều gì nghĩ thêm chi.

Thành thử, điều trước tiên nghĩ khi đón nhận  Cánh cung 3  có nhẽ chính là ca từ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét