Tuy nhiên, trong những ngày qua, việc anh Lang bước đầu hòa nhập với cuộc sống cộng đồng là tín hiệu đáng mừng
Khi nào có nhu cầu gì, ông Thanh mới nói vài câu. “Người rừng” Lang nghe nhạc mọi lúc, mọi nơi, kể cả khi nằm trên giường để y, thầy thuốc khám bệnh
Ông chỉ ăn cơm gạo lúa rẫy (gạo đỏ), không muốn sử dụng các vật dụng sinh hoạt của cộng đồng và luôn đòi về lại với rừng.
Trong tay anh lúc nào cũng bo bo chiếc điện thoại di động để nghe … nhạc
Nhưng dáng người hơi khom và đi rất nhanh, nhất là nỗi nhớ rừng, vẫn là những dấu ấn rừng xanh in đậm trong anh. Trong khi đó, "người rừng" Hồ Văn Lang (44 tuổi), vẫn ít nói, lại bắt nhịp với cuộc sống hiện đại khá nhanh
Tây Trà, Quảng Ngãi) ôm con bỏ làng vào rừng sâu làm bạn với đại ngàn. Tóc đã cắt ngắn, da dẻ hồng hào, mặc xống áo mới cứng, anh Lang khiến mọi người thoạt nhìn khó nhận ra hình ảnh “người rừng” Lang ngày nào
Mặc dầu đang bị sốt do môi trường sống đổi thay nhưng anh Lang không muốn ở bệnh viện mà thích về nhà sum họp với người thân, thích dạo chơi ngoài đường. “Địa phương đã tìm được vị trí đất để làm nhà, sau đó cấp đất sinh sản để cha con ông Thanh dần ổn định cuộc sống, gắn bó với người thân, bản làng, rời xa cuộc sống nơi rừng sâu, nhất là tạo cho anh Lang có tương lai tốt đẹp hơn”, ông Đông nói
Tây Trà, nỗi lo lớn nhất của chính quyền địa phương là cha con ông Thanh quay trở lại rừng sâu. Sức khỏe dần bình phục, ông Thanh được người nhà dìu đi lẫm chẫm như một đứa trẻ Nhưng suốt 40 năm sống trong rừng thẳm, nỗi đau mất con, ám ảnh về đạn bom chiến tranh như nhát dao ngày nào cũng cứa vào tim ông Thanh
"Người rừng" Lang (giữa) hoàn toàn đổi thay Bữa cơm sum hiệp bên gia đình của anh Lang Anh Lang đã ăn được nhiều món một cách ngon lành Nghe nhạc trên điện thoại di động ở mọi nơi, mọi lúc là món "khoái khẩu" của anh Lang Khi bác sĩ thăm khám cũng không rời chiếc điện thoại di động Dáng người hơi khom và đi rất nhanh, nhất là nỗi nhớ rừng, vẫn thường trực trong người anh Lang Được người thân trợ giúp, chăm chút, anh Lang bước đầu bắt nhịp với cuộc sống cộng đồng Bài, ảnh : Hiển Cừ.
Đôi lúc mọi người trò chuyện quá to, anh lại đưa lên sát tai để nghe tiếng nhạc được rõ hơn, thậm chí không ngại ngùng, lẩn tránh như ngày mới trở về làng nữa mà còn “tạo dáng” khi thấy chúng tôi chụp ảnh! Để kiếm chứng “người rừng” Lang hòa nhập với cộng đồng tới mức nào, mọi người đưa chiếc mũ bảo hiểm bảo đội vào thì anh tức khắc tự mình đội lên đầu, gài dây đeo một cách khá thành thạo rồi cười tỏ vẻ thúc
Nhưng hiện, anh Lang đều ăn được tất, từ cơm trắng đến bún, mì tôm, cá, canh… “Hôm trước gia đình làm con gà nấu cháo, mình ảnh ăn hết nửa con luôn đó”, anh Tri kể.
Theo ông Trương Ngọc Đông, chủ toạ UBND xã Trà Phong, H. Từ núi rừng trở về với cộng đồng, ngoài hai món “khoái khẩu” là hút thuốc lá và ăn trầu, “người rừng” Lang còn bắt đầu “nghiện” món…điện thoại di động. Anh Tri (em ruột anh Lang) cho hay vài ngày đầu, anh Lang chưa quen với những món ăn có hành, tỏi.
Tiếp cận với cộng đồng vài ngày, “người rừng” Lang đã đổi thay nhiều thứ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét