Những người thành công có thể được chuyển tới nước thứ ba, nơi họ có thể có tư cách pháp nhân
Giống như nhiều nhà nước và vùng bờ cõi khác, Hồng Kông bị buộc ràng bởi pháp luật quốc tế ngăn chặn trục xuất người tị nạn đến những nước mà họ có thể gặp nguy cơ. “Tôi đã theo dõi và thấy rằng từ túi gạo 7 kg giờ giảm xuống còn 3 kg, mọi người đang bị đói” - Beatson, giám đốc một tổ chức trợ giúp người tị nạn ở Hồng Kông nói.
Ngôi nhà của Arif chỉ là một đôi tấm kim loại dựng lên với mấy thanh gỗ mục nát nằm dọc ống cống lộ thiên, ruồi nhặng bay xung quanh nhà vệ sinh tự chế ngay cạnh bếp, thiếu nước sạch và điện thì phập phù. Cuộc sống chúng tôi đang qua không phải là cuộc sống” - Arif nói.
Những người xin tị nạn bị cấm kiếm việc làm, buộc phải sống trong những túp lều tồi tàn và thức ăn chỉ đủ để duy trì sự sống. Sống như “một cơn ác mộng” của Arif là tình trạng chung của hàng trăm người đến Hồng Kông mỗi năm để lánh nạn. Nhưng khi đặt chân tới “miền đất hứa” này, tất cả mọi khó khăn mới chỉ bắt đầu.
“Khi tôi bị ốm, bác sĩ nói họ chẳng thể khám cho tôi”. Các khoản giúp đỡ này không được điểu chỉnh theo lạm phát từ năm 2006.
Tuy nhiên, nhiều người cho rằng, thực tế, đối với những người tị nạn Hồng Kông giống một “nhà tù” hơn. “Nhiều người đến đây để cứu tính mạng mình, nhưng tôi nghĩ thà chết còn tốt hơn là sống như thế này.
Nhưng chính sự thành công đó đã khiến những nhóm phiến quân trong nước chú ý, chúng đốt phá xe pháo, tiến công và đe dọa giết anh nếu không chi cho chúng một khoản tiền lớn để được “bảo vệ”.
Mỗi tháng Arif được cấp 1. Vào một đêm, trong lúc đang ngủ, một phần mái nhà bỗng rơi trúng đầu anh. Trong khi chờ đơn xin lánh nạn được xem xét, những người này phải chịu đựng cuộc sống khổ cực trong nhiều năm.
Không có ánh sáng cuối đường hầm Để ngăn chặn những người nhập cư vì lý do kinh tế nấp bóng tị nạn, chính quyền Hồng Kông cấm những người này làm việc – nếu bị bắt họ phải đối mặt với mức án 22 tháng tù giam.
Thu Nguyên (Theo CNN). “Tôi cần một chỗ tốt hơn” - Arif thở than. Với chiếc điều hòa nhiệt độ tậm tịt nhặt được từ bãi rác, Arif phải chống chọi với cái nóng bức của mùa hè và lạnh cóng của mùa đông. Vì khoản viện trợ chỉ ở mức tối thiểu, nên Salim và những người khác phải kiếm áo quần và những vật dụng thiết yếu khác ở bãi rác gần đó. Salim và những người đồng hương trong căn nhà tồi tàn ở Ping Che “Đi mắc núi, về mắc sông” Đi sâu vào lãnh thổ Hồng Kông, gần biên giới Trung Quốc đại lục, nằm ở đô thị Ping Che, có một ngôi làng được xem như một “nhà tù”.
“Đó là một đường hầm mà không có ánh sáng ở cuối con đường” – những người trong hoàn cảnh như của Salim kết luận rằng, Hồng Kông là an toàn, nhưng cuộc sống tị nạn ở nơi đây không khác gì như đã chết, khi phát hiện ra rằng thiên đàng chỉ là hư ảo mà thôi. 9 năm trước, anh đã trốn khỏi Bangladesh sau khi bị những dải tội nhân thâu tóm hết công việc làm ăn buôn bán và đe dọa giết cả gia đình anh.
Lo sợ cho tính mệnh, Arif đã nhờ sự giúp đỡ của một nhân vật bí mật và người này hứa đưa anh tới Ireland. 200 đô la Hồng Kông (155USD) tiền thuê nhà - vừa đủ để thuê căn phòng ở Ping Che. Thay vào đó, họ chỉ phát cho vài viên thuốc Panadon, một loại thuốc giảm đau mà những người tị nạn bị đau đầu, viêm da, bệnh da liễu, ung thư hay sinh con đều được nhận.
Tuy nhiên, hắn ta đã lấy cắp hết tiền nong và giấy tờ của Arif khiến anh mắc kẹt ở Hồng Kông. Một trong số “cư dân” của ngôi làng này là Arif, 26 tuổi, một nhà buôn người Bangladesh.
Anh đã từng điều hành một doanh nghiệp nhỏ. Không có cách nào để nhập tầng lớp và cũng không có đường để trở về, những người trong hoàn cảnh giống như Arif đang mỏi mòn đợi chờ ở Ping Che, hy vọng về một cuộc sống mới tốt đẹp mà thường không bao giờ có được.
Giống như những người tị nạn khác, anh nhận được số lượng thực phẩm trị giá 900 đô la Hồng Kông (116USD) - nhàng nhàng 1 USD/bữa mà phải đến những kho hàng ở xa để nhận rồi mang về nhà. Nhưng đến đây, Salim nói: “Cuộc sống ở Hồng Kông không có gì tốt hơn”. Về lý thuyết, Hồng Kông là một “phòng chờ” lớn.
Thay vào đó, những người tị nạn như Arif phụ thuộc vào nguồn phúc lợi từ những tổ chức phi lợi nhuận.
Salim cho biết, họ không được chăm nom y tế đầy đủ. Người tị nạn được phép nộp đơn đề nghị bảo vệ khi họ tới và có thể ở lại hợp pháp cho đến khi tình trạng của họ được chính thức xác định.
“Tôi đã mất quơ, khi biết bị ở lại Hồng Kông, tôi đã rất sốc” - Arif kể lại. Arif giờ đây được an toàn, theo một nghĩa nào đó của từ này, khi không còn bị đe dọa tính mệnh. Trong buồng ngủ chật hẹp của anh dán đầy những bức tranh cùng với những vật dụng khác như các thiết bị cũ, lò vi sóng, đồ đoàn cũ lủng củng.
“Tôi đã mất tất” 4 năm trước đây, Arif là một sinh viên dược ở quận Khulna, Bangladesh. Những người xin lánh nạn ở Hồng Kông vẫn bền chí chờ đợi để nhận được một quyết định xác minh tình trạng, và kết quả của việc đợi thường là sự thất vọng khi họ thấy mình bị từ khước mà không có sự giảng giải.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét